Những cái hố được xuất bản năm 1998 và đã được giải thưởng Newbery-bởi tác giả Louis Sachar. Nó còn được chuyển thể thành bộ phim những cái hố (phim) bởi chi nhánh Walt Disney Pictures của hãng Walt Disney. Bộ phim đã thành công lớn, gồm những ngôi sao điện ảnh như Shia LeBeouf, Sigourney Weaver, Jon Voight, và Tim Blake Nelson. Trong năm 2006, Sachar xuất bản những bước đi nhỏ (tiểu thuyết), là cuốn truyện gần giống như tập hai của những cái hố nhưng chỉ nói riêng về nhân vật Armpit, là người bạn của nhân vật chính trong những cái hố, Stanley. (theo Wiki)
Cậu học trò lớp 5 Stanley Yelnats (cái tên này đọc xuôi hay đọc ngược đều như nhau) bị kết án oan với tội ăn cắp một đôi giày của một ngôi sao bóng rổ và bị đưa tới một trại giáo dưỡng. Nơi đây, vốn là lòng của một cái hồ lớn thuở xưa có tên Hồ Xanh mà nay chỉ còn là một hoang mạc, các cậu bé như Stanley mỗi ngày phải đào một cái hố sâu mét rưỡi, đường kính cũng chừng đó.
Stanley là thế hệ thứ tư trong dòng họ cậu phải chịu một số phận không may - kết quả từ một lời nguyền của một mụ Zeroni nào đó. Tuy vậy, vốn tính lạc quan, Stanley tin rằng công việc đào hố khiến cậu rớm máu ngón tay sẽ giúp cậu chỉnh đốn lại vóc dáng cơ thể béo phục phịch của cậu.
Bất ngờ, Zero - đứa bạn mà Stanley mới kết thân ở trại Hồ Xanh - bỏ trốn vào vùng đất chết. Stanley quyết liều mình đi cứu Zero. Trong cuộc vật lộn với tự nhiên để cứu bạn, Stanley vô tình tìm được báu vật đủ sức mạnh hóa giải lời nguyền của mụ Zeroni.
Câu chuyện cảm động ca ngợi tình bạn, lòng nhân ái và dũng cảm được Sachar diễn tả bằng những cách thức rất hợp với tính cách ưa thích phiêu lưu khám phá để khẳng định mình của thiếu nhi từ 10 tuổi trở lên.
Sachar biết tô điểm cho mỗi cậu bé trong truyện bằng một ngôn ngữ riêng. Stanley là một cậu bé hóm hỉnh, trung thực, công bằng và rất dễ thương. Những bài học đạo đức được tác giả khéo léo chen vào trên nền của những huyền thoại và những vấn đề hiện thực xã hội Mỹ đương thời. (theo Sachhay)
Hôm nay đọc được bài giới thiệu về tác phẩm "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" thấy thật là hay. Tác phẩm này mình chưa đọc lần nào và cũng chỉ được xem phim từ hồi cỏn nhỏ nên cũng không ấn tượng gì lắm. Đọc xong bài giới thiệu của Thạch Thảo mới ngấm được ý nghĩa của tác phẩm. Thật là hay!
Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…
Meggie đã có một cuộc đời kiêu hãnh trong giông bão của tình yêu, và cuối cùng người phụ nữ đó cũng đã phải trả giá bằng những trái đắng trong cuộc đời. Nhưng Meggie không bao giờ hối hận, "Chính ta đã xếp đặt số phận của ta như thế, ta không đổ lỗi cho ai và ta cũng ko hề tiếc nuối về một phút giây nào trong quá khứ...".
Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình giữa Meggie Cleary và vị cha xứ Ralph de Bricassart. Meggie cố quên đi tình cảm của mình bằng cách kết hôn với Luke O'Neill - một người làm công cho gia đình cô, nhưng chẳng bao lâu sau cô và cha Ralph lại đoàn tụ, cuộc tình của họ đã gây ra nhiều bi kịch...
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".
"Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!".
... Có một truyền thuyết về người con gái chỉ yêu một lần duy nhất trong đời, nhưng nàng yêu bằng một tình yêu mãnh liệt nhất thế gian. Có lần nàng quyết bỏ đi tìm tình yêu đích thực của đời mình, qua bao cạm bẫy và ngang trái của đời thường, người con gái vẫn quyết lao vào ngọn lửa tình yêu mặc dù biết có thể mình sẽ bị thiêu trụi trong đó. Vượt lên trên mọi nỗi đau khổ khôn tả, nàng đã chiến thắng cả đức Chúa Trời để giành lại người mình yêu. Một tình yêu duy nhất nhưng cả thế gian phải lặng đi để chiêm ngưỡng, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải ghen tị BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI... Người con gái đó chính là Meggie, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa. Và ngày nay có bao nhiêu người con gái dám yêu hết mình, dám đi đến cùng của thử thách để giành lại cho mình một tình yêu đích thực...?!
Có một niềm tin rằng, trong đời của con người, người ta chỉ thực sự yêu hết mình một lần duy nhất, cháy hết mình một lần duy nhất đến tận giọt nến cuối cùng, cho một tình yêu duy nhất, mà cái na ná như thế thì gặp nhiều trong cuộc đời nhưng nó chỉ có một. Đó chính là bài hát duy nhất trong đời của con chim lao đầu vào bụi mận gai. Nó không biết tại sao, sức mạnh gì buộc nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất, và cũng không hiểu được tại sao nó có thể chết mà vẫn hót cái bài ca mà cả thế gian lặng đi lắng nghe. Nhưng con người, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Chúng ta biết tình yêu không phải chỉ là vị ngọt, nó có cả vị mặn của nước mắt, vị cay của ghen tuông, vị chua của hiểu nhầm, vị chát của "cái tôi", và vị đắng của chia ly mà rất nhiều khi, cái vị ngọt ngào của hạnh phúc trong cả cuộc yêu người ta chỉ nếm được một lần. Nhưng cái gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có nếu chúng ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Bởi vậy nên ta vẫn cứ lao ngực vào bụi mận gai - sẽ vẫn vắt kiệt sức mình vì tình yêu, dù biết nó có thể vô cùng đau đớn - để được nếm giọt mật ngọt tình yêu - quà tặng vĩ đại của cuộc sống, hay đơn giản chỉ để biết rằng mình-đã-từng-yêu. Đó chính là bài ca đẹp nhất của cuộc đời con người mà "khiến cả thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười."
Bởi thế nên Meggie vẫn yêu Ralph, bắt đầu hoài thai bằng tình yêu thơ ngây trong sáng của cô bé con, rồi trăn trở lớn lên thành sự khao khát chiếm hữu của người đàn bà, và mãi mãi khôn nguôi với yêu và hận của người phụ nữ. Cả cuộc đời, chỉ một tình yêu duy nhất. Dù đau đớn đến đâu, chạy đến đâu, vùng vẫy đến đâu, rồi lại quay lại với tình yêu khắc khoải đấy. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.
Ralph chẳng có tội vì là một thầy tu. Ralph tội nghiệp vì sự ngu ngốc của mình, (mà cũng là sự ngu ngốc của loài người?!) - vì đã đặt lên trên tình yêu những điều khác nữa, vì đã không dám lao ngực vào đến tận cùng của chiếc gai, để dù chết cũng đã từng hạnh phúc, trọn vẹn. Mà loài người, không phải trong tiểu thuyết, hình như cũng vậy mà thôi, rõ rệt hơn trong hình ảnh đàn ông thì phải. Con người, hay đàn ông, thường có cái ước mơ trở thành một-cái-gì-đó-vĩ-đại, còn tình yêu (và phụ nữ) dù quan trọng đến đâu cũng chỉ đứng thứ nhì. Nhưng dù sao vẫn thấy yêu quý Ralph, cũng như những người phụ nữ cuối cùng vẫn luôn yêu những người đàn ông dù họ chỉ đặt mình ở vị trí thứ hai - ta yêu họ vì chính sai lầm (theo ý nghĩ của ta) của họ. Ralph đã yêu với tình yêu của một con người bình thường bị chi phối bởi nhiều thứ vô hình khác trên thế giới bình thường hơn là tình yêu. Ông cũng đã từng dám vượt qua ranh giới để nếm vị ngọt của tình yêu, để biết được cái cảm giác thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một người phụ nữ, ấm áp và đầy phước lành, để biết được cái cuộc đời trần tục mà thiêng liêng, và cũng để suốt đời đau khổ trong cái lồng tự tạo của mình vì đã không đủ dũng cảm bước xa hơn nữa.
(gốc từ Sachhay.com)

Bất ngờ đọc được bài nói về ý nghĩa đằng sau truyện Tây Du Ký mà buồn cười quá. Post lên cho mọi người cùng xem.
Sa Tăng: Người chăm chỉ nhất, cái gì cũng làm không thấy than thở nên lúc nào Sa tăng cũng đi cuối cùng, chậm tiến nhất, lúc nào cũng vác một cái gánh nặng hành lý trên vai. Ở đời cũng thế thằng nào cứ lầm lũi làm không kêu ca than thở thì lúc nào cũng bị ấn gánh nặng vào đầu. Luôn luôn xếp bét bảng xếp hạng.
Trư Bát Giới: Một tên tham ăn, hám gái, ngu dốt lúc gặp yêu quái là chuồn (gặp việc là lướt) nhưng luôn biết nịnh sư phụ (Sếp), lúc nào cũng quấn lấy Sếp nên công việc nhẹ nhàng (chỉ việc dắt ngựa)
Ngộ Không: Anh ý giỏi nhất, biết đúng sai, biết làm việc nhưng không bao giờ được làm theo ý mình lúc nào cũng bị một cái gì đó trói buộc (vòng kim cô)
Sư phụ: Yếu ..nhát gan ..thông minh cũng chả là bao ...đôi lúc lại còn bị yêu quái nó lừa ...thì lại làm Sếp.
Yêu quái: Toàn là bọn con ông cháu cha, cứ lúc nào Tôn ngộ không đưa gậy định giết thì một vị tiên nào đó xuất hiện kêu:"khoan...." nó vốn là con ông này ông khác xin đưa về trời dạy dỗ. Yêu quái toàn con nhà trời cả.
Ngẫm cho cùng thì có vẻ làm yêu quái là hay nhất. Nếu không gặp anh Tôn Ngộ Không chắc vẫn ra oai tác quái đều đều, còn khi hoạn nạn lại có ô dù đỡ cho. Nếu không làm được yêu quái thì chắc cố làm anh Trư vậy =))
Ta thường nghe: Bill Gate bỏ học vào ở gara ôtô, mà lập nên Microsoft;
Steve Jobs lật lại lộ trình điều hành “Quả táo”, tạo thành cơn sốt iPod
Iphone. Douglas Engelbart mỏi tay, làm nên “con chuột”; Shigeru Miyamoto
mê chơi, vẽ ra “chàng sửa ống nước”. Steve Colley, một lập trình viên
trẻ tuổi, thiết lập Maze War mà khai sinh GO thế giới; Gabe Newell, một
gã sinh viên béo quay, bị đuổi học khỏi Havard mới viết thành cuộc chiến
Half-Life.
Trên toàn cầu, xét ra các bậc danh nhân sáng tạo, biết đam mê tìm ra
cái mới như thế, thật sự rất nhiều. Ví thử họ khư khư thói an phận thủ
thường, ôm giữ “khuôn vàng thước ngọc”, thì cũng đến chết phí hoài ở nơi
xó cửa, sao có thể lưu danh trong nền công nghệ, cùng trời đất muôn đời
bất hủ được ?
Các ngươi vốn dòng đam mê cày cuốc, không hiểu lý sự, nghe những
chuyện ấy, hẳn nhiên nửa tin nửa ngờ. Thôi, việc năm châu bốn bể xa xôi
hẵng tạm không bàn, nay ta lấy ngay chuyện GO Việt Nam mà nói.
Lê Hồng Minh là người thế nào? Giám đốc kinh doanh đầu tiên của ông
ta là Vũ Việt Sơn lại là người thế nào? Vậy mà đem một Kiếm hiệp tình
duyên quặt quẹo đất Tàu, về bôi tác nên Võ lâm truyền kỳ, cung cấp dịch
vụ game có bản quyền thu phí đầu tiên, làm đảo lộn thế giới online Việt
còn chập chững với MU, khiến hàng ngàn game thủ đến nay còn cần mẫn đăm
chiêu trong đó ! Ông Trần Phương Huy là người thế nào? Các cộng sự VTC
Game của ông lại là những người thế nào? Vậy mà đương lúc gamer còn say
sưa ruổi ngựa hành hiệp dã tẩu, lại dám đưa ra trò chơi nhảy nhót, tạo
nên cơn sốt Miss Audition chỉ trong vòng 1 năm, khiến cho lực lượng game
casual Việt đến nay chẳng thua gì đội quân hiệp khách online !
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời công nghệ, lớn lên
gặp buổi online. Lén nhìn bọn đua xe ẩu tả nghênh ngang ngoài đường, lũ
đú đởn nhảy nhót chốn vũ trường mà thác loạn điên cuồng, dân mê bay chìm
đắm cõi phù dung mà coi nhẹ sinh mạng. Lắm kẻ ỷ thế COCC xài tiền bạc
vô độ cho thỏa lòng tham khôn cùng; khoác hiệu dân chơi sành điệu chìm
đắm trong tửu sắc đê mê rồi phí tuổi xuân có hạn. Họ tự đem cổ tròng vào
thòng lọng, tránh sao khỏi tai họa về sau.
Ta thường tới bữa Tru Tiên, nửa đêm Đột Kích, chuột xoay Chiến quốc,
phím cắt Anh Hùng; chỉ giận khó bề xả thịt VinaGame, lột da Asiasoft,
ăn gan Quang Minh DEC, uống máu VTC Zone; dẫu trăm acc ta rải đầy các
chợ, nghìn acc ta chết oan lock nghiệt, cũng nguyện không dừng.
Các ngươi ở lâu trong môi trường GO, thứ hạng đều tỏ tường. Không có
thẻ thì cày ra áo; không có gold thì train ra gươm. Level thấp thì kêu
giúp kéo; lượm rác ít thì khóc xin tiền. Di chuyển thì qua dịch trạm;
hồi tống đã có thổ phù. Săn boss thì cùng nhau sống chết; nhặt item thì
cùng nhau vui cười. So với Bill Gate nuôi quân kỹ thuật, Lê Hồng Minh
chiêu nạp GM, nào có kém gì ?
Nay các ngươi ngồi chơi game free mà không biết lo; thân chịu đè nén
mà không biết thẹn; làm kẻ anh hùng chịu luật 5 giờ mà không biết tức;
nghe báo chí viết bừa về nạn nghiện game mà không biết căm. Có kẻ lấy
trò chát chít làm vui; có kẻ lấy việc auto làm thích. Có kẻ chăm lo cày
cuốc để trả net qua ngày; có kẻ hiếu sát PK để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ
hiếu thắng ganh đua mà vung tiền quá lố; có kẻ ham đồ vật ảo mà hack acc
người ta. Có kẻ thích level cao; có kẻ mê chửi tục.
Nếu bất chợt một ngày server đóng cửa, nhà quản lý khóa giờ, thì mẹo
auto không đủ kiếm ra tín hiệu Internet; trò hack boot không thể duy
trì dịch vụ online. Acc nhiều không thay được xác thân tàn tã; item lắm
không ích gì sự học tập dở dang. Tiền ảo muôn vàn không mua được thời
gian đã mất; đẳng cấp thật cao không thế được sức khỏe tiêu hao. Sở
thích đam mê không làm người ta hiểu hết; to mồm khóc lóc không giúp
người ta lắng nghe. Lúc bấy giờ tất cả chúng ta đều phải off game, đau
xót biết chừng nào!
Chẳng những acc của ta không còn, mà niềm vui các ngươi cũng mất.
Chẳng những item của ta bị xóa, mà vợ ảo của các ngươi cũng bỏ đi. Chẳng
những bang phái đệ huynh ta tan đàn sẻ nghé, mà tình cảm thống khoái
của các ngươi cũng bị kẻ khác dèm pha. Chẳng những thân ta vì game mà
uẩn ức trong tâm, mà các ngươi cũng không khỏi mang danh là đồ sa đà
nghiện ngập. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn online thỏa thích, phỏng có
được chăng ?
Nay ta bảo thật các ngươi, nên lấy tâm niệm “đưa niềm vui cuộc sống
thật vào game, đừng để đẳng cấp game ảo che mờ cuộc sống” làm câu điều
độ; chọn thái độ “chơi game cùng bạn bè, không để máy tính chơi game”
làm nỗi răn đe. Phải tự giác tiết giảm say mê, chấn chỉnh lịch biểu bản
thân, xây dựng quan hệ cộng đồng. Dùng game làm đầu mối giao lưu thân
hữu, giải pháp kết nối anh em, khiến mỗi người đều thân ái hết lòng; lấy
game làm phương tiện phấn đấu, động cơ tìm hiểu công nghệ, học tập chí
hướng kẻ tài danh khiến mỗi người đều tự giác trách nhiệm. Hãy nhìn xa
trông rộng, đón trước liệu sau; kẻ có tài hacker sao không vận nghiệm
tương lai tham gia game trường sản xuất; người có lực đầu tư mua tài sản
ảo lấy danh sao không tài trợ những chương trình phô trương uy thế game
thủ ?
Không thỏa hiệp mấy nhà phát hành bừa bãi, giữa chợ quăng con; trò
trước chưa xong, game sau đã có; tổ chức lắm vụ nhiễu nhương, kêu gào
tranh đua cày cuốc; event “hút máu”, đại sứ “scandan”; ngoài mặt chối từ
tài sản ảo, sau lưng bày đấu giá item; phía trên luồn lách thông tư 60,
bên dưới phó mặc điều 5 khoản 6; miệng phàn nàn game thủ “trâu vàng”,
tay sấp ngửa chiêu bài nạp thẻ. Không chấp nhận tư duy chơi game lạc
hậu, tụt dốc ca tụng 2D; tích hợp auto bên trong, phô trương hào nhoáng
vẻ ngoài; beta không reset, open chẳng kiểm tra; server cứ mập mờ mở ra,
dịch vụ lại âm thầm chết yểu.
Mạnh dạn đối thoại những tư duy dự thảo, ngồi salon nói chuyện vỉa
hè; chưa ăn ớt phán chuyện cay, không đi đêm ngồi vẽ quỷ; mắt nhắm không
nhìn nghìn điều tích cực, trí mờ chỉ biết mấy sự tồi tàn; chẳng hướng
đến tầm công nghệ trăm năm, quanh quẩn gói mình ngang vai thập kỷ. Đánh
đồng chơi game với xì-ke ma túy, sao không nhìn lịch sử nền công nghiệp
đá banh. Muốn tuổi thơ chăm chỉ học hành, nhưng chỉ biết hăm he ngăn
cấm. Sự trách nhiệm đổ qua đổ lại, không kẻ đứng ra; những thiệt thòi
thời đại gây ra, chẳng người đón nhận. Phụ huynh - nhà trường - xã hội,
khéo gầm gào con trẻ sự bê tha; danh quyền - chức tước - đô la, giỏi đua
tranh người lớn há thật thà !
Cầm như được như vậy, chẳng những niềm vui của ta mãi mãi vững bền
mà ý tiêu khiển các ngươi cũng suốt đời tận hưởng. Chẳng những chúng ta
kết đoàn thân thiện, mà nhà phát hành cũng rõ cách tham gia. Chẳng những
nền công nghiệp game Việt vươn dậy ngàn xa, nhà quản lý cũng được hàng
triệu người ca tụng. Chẳng những thân ta không hàm oan bia mồm “con
nghiện”, mà mỗi gia đình cũng tự biết tu chỉnh hành xử tạo tiếng thơm.
Chẳng những giới game thủ chúng ta có hướng vươn lên, mà trật tự xã hội
cũng lấy đà thong dong kiến thiết. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn
online thỏa thích, phỏng có được không ?
Nay ta nghe nhà quản lý đang chọn lọc ý kiến muôn người hợp thành
một dự thảo, gọi là quy chế quản lý game online. Nếu các ngươi biết góp
sức cải tiến dự thảo này, hợp tình thấu lý, đúng lẽ thuận tâm, thì cơ
may chúng ta được người đời công nhận; nhược bằng khinh bỏ dự thảo này,
rắp răm bày trò đối phó về sau, thì trọn đời chúng ta đành mang tiếng
nhục “lũ nghiện game”.
Vì sao vậy ? Game online với chúng ta là thú tiêu khiển hợp thời
đáng mặt, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo phòng
nguy, lại không biết nhìn nhận hành vi chính mình, chẳng khác nào tự
vạch áo phơi lưng chịu quăng gạch đá, vác mặt cho người ta trát trấu bôi
tro. Nếu vậy rồi đây, lỡ luật có sơ hở ban ra, tất thảy cực khổ muôn
bề, há ta và các ngươi còn mặt mũi nào đứng trong game mà hô hét nữa ?
Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta
Thiên hạ vô tranh
Bác sống đời đời
Bác còn sống mãi với quê hương đất nước
Bác còn sống mãi với đàn cháu yêu thương
Bác Hồ ơi! Bóng Bác in trên Ba Đình rực sáng
Bóng Bác in trong trái tim nhi đồng.
Màu khăn quàng cháu luôn đỏ thắm
Hình huy hiệu Bác trên ngực cháu
Bác kính yêu ơi ... quê Việt Nam Bác sống đời đời.
Chim ngàn gió núi đến ban mai với Bác.
Bao đàn cháu bé đến dâng Bác hoa tươi
Bác Hồ ơi! Bác có nghe chăng những lời của cháu
Thánh thót vang lên ấm êm mái trường
Hàng cây trồng đã vươn thẳng tắp.
Trời thu về vẫn xanh cành lá
Trên đất quê ta vang lời ca, tiếng hát kết đoàn.
Tên của bác khắc giữa thành đồng tổ quốc
Tên của Bác gắn với thế giới bao la.
Bác Hồ ơi! Chúng cháu ghi sâu năm điều của Bác
Cố gắng xứng danh cháu ngoan Bác Hồ
Cầm lá cờ ánh quang rực rỡ, còn nghe lời Bác luôn dạy dỗ
Theo gót anh hùng đem cờ hoa đến ngày toàn thắng.