cảm xúc

08

Truyện - Những cái hố

Những cái hố được xuất bản năm 1998 và đã được giải thưởng Newbery-bởi tác giả Louis Sachar. Nó còn được chuyển thể thành bộ phim những cái hố (phim) bởi chi nhánh Walt Disney Pictures của hãng Walt Disney. Bộ phim đã thành công lớn, gồm những ngôi sao điện ảnh như Shia LeBeouf, Sigourney Weaver, Jon Voight, và Tim Blake Nelson. Trong năm 2006, Sachar xuất bản những bước đi nhỏ (tiểu thuyết), là cuốn truyện gần giống như tập hai của những cái hố nhưng chỉ nói riêng về nhân vật Armpit, là người bạn của nhân vật chính trong những cái hố, Stanley. (theo Wiki)

Cậu học trò lớp 5 Stanley Yelnats (cái tên này đọc xuôi hay đọc ngược đều như nhau) bị kết án oan với tội ăn cắp một đôi giày của một ngôi sao bóng rổ và bị đưa tới một trại giáo dưỡng. Nơi đây, vốn là lòng của một cái hồ lớn thuở xưa có tên Hồ Xanh mà nay chỉ còn là một hoang mạc, các cậu bé như Stanley mỗi ngày phải đào một cái hố sâu mét rưỡi, đường kính cũng chừng đó.

Stanley là thế hệ thứ tư trong dòng họ cậu phải chịu một số phận không may - kết quả từ một lời nguyền của một mụ Zeroni nào đó. Tuy vậy, vốn tính lạc quan, Stanley tin rằng công việc đào hố khiến cậu rớm máu ngón tay sẽ giúp cậu chỉnh đốn lại vóc dáng cơ thể béo phục phịch của cậu.

Bất ngờ, Zero - đứa bạn mà Stanley mới kết thân ở trại Hồ Xanh - bỏ trốn vào vùng đất chết. Stanley quyết liều mình đi cứu Zero. Trong cuộc vật lộn với tự nhiên để cứu bạn, Stanley vô tình tìm được báu vật đủ sức mạnh hóa giải lời nguyền của mụ Zeroni.

Câu chuyện cảm động ca ngợi tình bạn, lòng nhân ái và dũng cảm được Sachar diễn tả bằng những cách thức rất hợp với tính cách ưa thích phiêu lưu khám phá để khẳng định mình của thiếu nhi từ 10 tuổi trở lên.

Sachar biết tô điểm cho mỗi cậu bé trong truyện bằng một ngôn ngữ riêng. Stanley là một cậu bé hóm hỉnh, trung thực, công bằng và rất dễ thương. Những bài học đạo đức được tác giả khéo léo chen vào trên nền của những huyền thoại và những vấn đề hiện thực xã hội Mỹ đương thời. (theo Sachhay)

04

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Hôm nay đọc được bài giới thiệu về tác phẩm "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" thấy thật là hay. Tác phẩm này mình chưa đọc lần nào và cũng chỉ được xem phim từ hồi cỏn nhỏ nên cũng không ấn tượng gì lắm. Đọc xong bài giới thiệu của Thạch Thảo mới ngấm được ý nghĩa của tác phẩm. Thật là hay!

Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…

Meggie đã có một cuộc đời kiêu hãnh trong giông bão của tình yêu, và cuối cùng người phụ nữ đó cũng đã phải trả giá bằng những trái đắng trong cuộc đời. Nhưng Meggie không bao giờ hối hận, "Chính ta đã xếp đặt số phận của ta như thế, ta không đổ lỗi cho ai và ta cũng ko hề tiếc nuối về một phút giây nào trong quá khứ...".

Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình giữa Meggie Cleary và vị cha xứ Ralph de Bricassart. Meggie cố quên đi tình cảm của mình bằng cách kết hôn với Luke O'Neill - một người làm công cho gia đình cô, nhưng chẳng bao lâu sau cô và cha Ralph lại đoàn tụ, cuộc tình của họ đã gây ra nhiều bi kịch...

Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".

"Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!".

... Có một truyền thuyết về người con gái chỉ yêu một lần duy nhất trong đời, nhưng nàng yêu bằng một tình yêu mãnh liệt nhất thế gian. Có lần nàng quyết bỏ đi tìm tình yêu đích thực của đời mình, qua bao cạm bẫy và ngang trái của đời thường, người con gái vẫn quyết lao vào ngọn lửa tình yêu mặc dù biết có thể mình sẽ bị thiêu trụi trong đó. Vượt lên trên mọi nỗi đau khổ khôn tả, nàng đã chiến thắng cả đức Chúa Trời để giành lại người mình yêu. Một tình yêu duy nhất nhưng cả thế gian phải lặng đi để chiêm ngưỡng, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải ghen tị BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI... Người con gái đó chính là Meggie, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa. Và ngày nay có bao nhiêu người con gái dám yêu hết mình, dám đi đến cùng của thử thách để giành lại cho mình một tình yêu đích thực...?!

Có một niềm tin rằng, trong đời của con người, người ta chỉ thực sự yêu hết mình một lần duy nhất, cháy hết mình một lần duy nhất đến tận giọt nến cuối cùng, cho một tình yêu duy nhất, mà cái na ná như thế thì gặp nhiều trong cuộc đời nhưng nó chỉ có một. Đó chính là bài hát duy nhất trong đời của con chim lao đầu vào bụi mận gai. Nó không biết tại sao, sức mạnh gì buộc nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất, và cũng không hiểu được tại sao nó có thể chết mà vẫn hót cái bài ca mà cả thế gian lặng đi lắng nghe. Nhưng con người, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Chúng ta biết tình yêu không phải chỉ là vị ngọt, nó có cả vị mặn của nước mắt, vị cay của ghen tuông, vị chua của hiểu nhầm, vị chát của "cái tôi", và vị đắng của chia ly mà rất nhiều khi, cái vị ngọt ngào của hạnh phúc trong cả cuộc yêu người ta chỉ nếm được một lần. Nhưng cái gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có nếu chúng ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Bởi vậy nên ta vẫn cứ lao ngực vào bụi mận gai - sẽ vẫn vắt kiệt sức mình vì tình yêu, dù biết nó có thể vô cùng đau đớn - để được nếm giọt mật ngọt tình yêu - quà tặng vĩ đại của cuộc sống, hay đơn giản chỉ để biết rằng mình-đã-từng-yêu. Đó chính là bài ca đẹp nhất của cuộc đời con người mà "khiến cả thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười."

Bởi thế nên Meggie vẫn yêu Ralph, bắt đầu hoài thai bằng tình yêu thơ ngây trong sáng của cô bé con, rồi trăn trở lớn lên thành sự khao khát chiếm hữu của người đàn bà, và mãi mãi khôn nguôi với yêu và hận của người phụ nữ. Cả cuộc đời, chỉ một tình yêu duy nhất. Dù đau đớn đến đâu, chạy đến đâu, vùng vẫy đến đâu, rồi lại quay lại với tình yêu khắc khoải đấy. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.

Ralph chẳng có tội vì là một thầy tu. Ralph tội nghiệp vì sự ngu ngốc của mình, (mà cũng là sự ngu ngốc của loài người?!) - vì đã đặt lên trên tình yêu những điều khác nữa, vì đã không dám lao ngực vào đến tận cùng của chiếc gai, để dù chết cũng đã từng hạnh phúc, trọn vẹn. Mà loài người, không phải trong tiểu thuyết, hình như cũng vậy mà thôi, rõ rệt hơn trong hình ảnh đàn ông thì phải. Con người, hay đàn ông, thường có cái ước mơ trở thành một-cái-gì-đó-vĩ-đại, còn tình yêu (và phụ nữ) dù quan trọng đến đâu cũng chỉ đứng thứ nhì. Nhưng dù sao vẫn thấy yêu quý Ralph, cũng như những người phụ nữ cuối cùng vẫn luôn yêu những người đàn ông dù họ chỉ đặt mình ở vị trí thứ hai - ta yêu họ vì chính sai lầm (theo ý nghĩ của ta) của họ. Ralph đã yêu với tình yêu của một con người bình thường bị chi phối bởi nhiều thứ vô hình khác trên thế giới bình thường hơn là tình yêu. Ông cũng đã từng dám vượt qua ranh giới để nếm vị ngọt của tình yêu, để biết được cái cảm giác thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một người phụ nữ, ấm áp và đầy phước lành, để biết được cái cuộc đời trần tục mà thiêng liêng, và cũng để suốt đời đau khổ trong cái lồng tự tạo của mình vì đã không đủ dũng cảm bước xa hơn nữa.

(gốc từ Sachhay.com)

 

01

Cu Pit


Cu Pit, originally uploaded by Huy Vũ.

Vậy là cu Pit được 10 tháng rồi đấy. Trông cái mặt muốn véo cho cái. Mới tí tuổi đã được bố cắt cua cho giống cậu. ^_^

29

Ý nghĩa sâu xa của Tây Du Ký?

Bất ngờ đọc được bài nói về ý nghĩa đằng sau truyện Tây Du Ký mà buồn cười quá. Post lên cho mọi người cùng xem.

Sa Tăng: Người chăm chỉ nhất, cái gì cũng làm không thấy than thở nên lúc nào Sa tăng cũng đi cuối cùng, chậm tiến nhất, lúc nào cũng vác một cái gánh nặng hành lý trên vai. Ở đời cũng thế thằng nào cứ lầm lũi làm không kêu ca than thở thì lúc nào cũng bị ấn gánh nặng vào đầu. Luôn luôn xếp bét bảng xếp hạng.

Trư Bát Giới: Một tên tham ăn, hám gái, ngu dốt lúc gặp yêu quái là chuồn (gặp việc là lướt) nhưng luôn biết nịnh sư phụ (Sếp), lúc nào cũng quấn lấy Sếp nên công việc nhẹ nhàng (chỉ việc dắt ngựa)

Ngộ Không: Anh ý giỏi nhất, biết đúng sai, biết làm việc nhưng không bao giờ được làm theo ý mình lúc nào cũng bị một cái gì đó trói buộc (vòng kim cô)

Sư phụ: Yếu ..nhát gan ..thông minh cũng chả là bao ...đôi lúc lại còn bị yêu quái nó lừa ...thì lại làm Sếp.

Yêu quái: Toàn là bọn con ông cháu cha, cứ lúc nào Tôn ngộ không đưa gậy định giết thì một vị tiên nào đó xuất hiện kêu:"khoan...." nó vốn là con ông này ông khác xin đưa về trời dạy dỗ. Yêu quái toàn con nhà trời cả.

Ngẫm cho cùng thì có vẻ làm yêu quái là hay nhất. Nếu không gặp anh Tôn Ngộ Không chắc vẫn ra oai tác quái đều đều, còn khi hoạn nạn lại có ô dù đỡ cho. Nếu không làm được yêu quái thì chắc cố làm anh Trư vậy =))

25

Vietnam font directory

Trong bài trước mình đã có lần đề cập đến việc Google công bố Web Font API, ngoài ra Google cũng công bố kho chứa font mở cho người sử dụng. Mình không có tham vọng cạnh tranh với Google những việc đó, chỉ là mình gom những font có hỗ trợ tiếng Việt cho mọi người sử dụng (những font này trên google chưa thể có được). Mình đơn giản chỉ clone lại trang web của Google cho tiện dụng. Những font mình sưu tầm ở đây đều được lấy sau nhiều năm làm thiết kế và gom lại nên không rõ tác giả và vấn đề bản quyền của chúng. Nếu ai là tác giả hay thấy có sự vi phạm nào xin thông báo lại cho mình để mình đính chính lại.

Địa chỉ xem font là http://fonts.huyvq.com. Khi sử dụng nhưng font này bạn không cần phải cài font trên máy, chỉ cần copy đoạn CSS cho vào trang web và có thể sử dụng được luôn. Các font lần lượt sẽ được cập nhật lên trong thời gian sớm nhất.

Flickr recent photos

Cu Ti - 3 tuoiCao sơn quái xếTrên đỉnh núiCu PitLộ hàngWhat the hell do I

Syndicate

Syndicate content